Tôi là quản lý một cửa hàng tiện lợi nhỏ xíu ở vùng quê hẻo lánh, nơi chẳng có bóng người qua lại. Cuộc sống khốn khổ đến mức vợ tôi chán nản bỏ đi theo gã khác, để lại tôi một mình vật lộn với đống hàng hóa bụi bặm. Cửa hàng không thể mở 24/7 vì thiếu nhân sự, doanh thu teo tóp, tôi sắp phát điên. Rồi một ngày, phép màu xảy ra: một em nhân viên bán thời gian ứng tuyển. Em ấy trẻ trung, thân hình mẩy miêu, da trắng hồng hào, trông khỏe mạnh lắm. Tôi reo lên trong bụng: ‘Cuối cùng cũng có người giúp việc!’.
Nhưng ơ hay, mới ngày đầu làm, em đã lộ bản chất. Em nằm dài trên kệ hàng, nghịch điện thoại, chẳng thèm sắp xếp gì. Khách hiếm hoi gọi thì em giả điếc, còn đòi tôi mua trà sữa cho em uống. Siêu lười biếng, như con mèo hoang ăn không ngồi rồi! Làm không công còn hơn. Cửa hàng là tất cả những gì tôi còn lại, là lòng tự trọng cuối cùng. Tôi không thể để em phá hoại. Quyết định rồi: tối nay, khi đóng cửa, tôi sẽ ‘dạy dỗ’ em một bài học nhớ đời.
Tôi dụ em vào kho hàng sau cửa hàng, giả vờ kiểm kê. Rồi bất ngờ khóa cửa thùng hàng lớn, nhốt em bên trong. Tối om, chật hẹp, em hoảng loạn đập cửa kêu cứu: ‘Anh ơi thả em ra! Em sợ lắm!’. Tôi cười nham hiểm qua khe cửa: ‘Muốn ra hả? Phải hối lỗi đã, con mèo lười!’. Em van xin, nhưng tôi không mở. Thay vào đó, tôi trèo vào thùng, kéo em lại gần. ‘Bây giờ anh sẽ phạt em bằng cách làm em biết vâng lời’. Tôi xé toạc cái áo đồng phục bó sát, lộ ra cặp vú căng tròn trắng nõn. Em giãy giụa: ‘Đừng anh, em sai rồi!’. Nhưng tôi ấn em xuống sàn gỗ cứng, hôn ngấu nghiến môi em, tay luồn vào quần lót ẩm ướt.
Em nhân viên ban đầu chống cự yếu ớt, nhưng khi tôi cởi quần, con cặc cứng ngắc chạm vào đùi em, em run rẩy. Tôi dùng roi da nhẹ quất vào mông em: ‘Lười thì phạt đít đỏ au!’. Mỗi roi quất, em rên rỉ: ‘Á… anh ơi đau… nhưng sướng quá!’. Tôi nhét ngón tay vào lồn em ướt nhẹp, ngoáy mạnh: ‘Thấy chưa, lười biếng mà lồn em dâm đãng thế này!’. Em cong người lên, nước dâm tuôn xối xả. Rồi tôi đè em ra, thọc cặc sâu hun hút vào lỗ thịt hồng hào. Em hét lên khoái lạc: ‘Aaa… sếp đụ em mạnh đi! Em sẽ chăm chỉ!’. Tôi nắc liên hồi, đổi đủ tư thế trong thùng hàng chật hẹp: doggy, missionary, em cưỡi trên tôi nhún nhảy cuồng nhiệt.
Suốt đêm, tôi ‘huấn luyện’ em bằng đồ chơi rung, kẹp vú, thậm chí buộc tay em treo lên móc hàng. Em từ con mèo lười thành con điếm ngoan ngoãn, van xin tinh trùng sếp bắn đầy mặt, đầy lồn. Sáng hôm sau, em quỳ gối lau dọn cửa hàng sạch bong, mắt long lanh nhìn tôi: ‘Em sẽ làm việc chăm chỉ, anh phạt em nữa nhé!’. Cửa hàng giờ đông vui hơn, và những buổi ‘dạy dỗ’ sau giờ làm trở thành bí mật nóng bỏng của chúng tôi. Bài học về sự vâng lời chưa bao giờ hấp dẫn đến thế!